Có những thành công hoàn toàn từ hai
bàn tay trắng. Có những thành công là sự hoàn thiện, trau dồi kiến thức cho bản
thân. Có những thành công là vượt qua chính mình.
Hình như trên các kệ sách và thư
viện, một trong những loại sách ứng dụng được xuất bản nhiều nhất chính là các
sách viết về thành công. Bí quyết thành công, con đường dẫn đến thành công, một
trăm phương thức thành công, thành công đến từ đâu...
Chẳng phải tự nhiên con người lại
quan tâm nhiều đến thành công như thế. Đã có cung hẳn phải có cầu. Chính từ cái
cầu này mới có vô số người viết về thành công. Viết về thành công không chỉ có
các nhà tâm lý, các chuyên viên. Viết về thành công còn có những người đã thành
công trong sự nghiệp. Loại sách này thường được đón đọc một cách nhiệt tình
nhất.
Chẳng có gì khó hiểu, bởi đó là những
điều rút ra từ thực tế. Nó trước tiên thỏa mãn trí tò mò của mọi người. Con
đường thực tế ấy dễn ra như thế nào? Sau đó là: Mình có thể "bắt
chước" được không? Hay ít ra là rút được những bài học kinh nghiệm.
Xung quanh chúng ta hiện có không ít
người thành công: doanh nhân, bác sĩ, kỹ sư, diễn viên điện ảnh, ca sĩ... Số
lượng đông đảo ấy càng thúc đẩy ước mơ vươn tới thành công của bao người.
Thế nhưng, có bao nhiêu tâm gương
thành công, có lẽ sẽ có bấy nhiêu con đường. Và chắc chắn rằng chúng chẳng dễ
dàng gì. Bởi xuất phát điểm của nhiều người, đa số đều giống nhau. Căn bản là
làm sao để có thể đi xa hơn, cao hơn, ra đến những đại lộ quang quẻ, rộng rãi.
Đó ắt hẳn không phải là điều đơn giản.
Thành công là sự phấn đấu không ngừng
nghỉ
Con đường khởi nghiệp của nữ doanh
nhân Mai Thị Tấn - Giám đốc công ty TNHH Thảo Mộc, bắt đầu khá suôn sẻ.
Ra đời với tấm bằng đại học ở nước
ngoài, rồi trở thành giám đốc một xí nghiệp Nhà nước, dường như con đường công
danh của chị êm đềm và rộng rãi như những bạn bè cùng đi du học về.
Đang làm giám đốc, công việc bình
thường, ổn định, chị bỗng bị một loại cây có cái tên lạ lẫm - hibiscus, hoa màu
đỏ, hấp dẫn.
Biết được những công dụng về mặt y
học của nó, chị từ bỏ con đường rộng rãi của mình, lao vào nghiên cứu khoa học
để chế biến rượu, trà, mứt... từ hoa, quả, rễ, cành của loài cây "lạ hoắc
lạ huơ" này. Biết bao tiền bạc và công sức đổ vào những thí nghiệm, sáng
chế.
Đến một ngày kia, người phụ nữ nhiệt
tâm và chân thành ấy ngớ người với lệnh khám, tịch thu, niêm phong phòng thí
nghiệm, cùng các "tang vật sản xuất hàng giả".
Với những công trình nghiên cứu tích
lũy suốt 3 năm trời, chị đã tự minh oanh cho mình. Thế nhưng, mọi thứ coi như
đổ sông đổ biển.
Không nản chí, chị quyết tâm làm lại
từ đầu với hai bàn tay trắng. Tuy nhiên, lần này chị lại bị lừa. Những người
đồng ý hợp tác làm ăn với chị thực chất chỉ muốn lợi dụng các nghiên cứu của
chị để kinh doanh kiếm lời, còn chị chẳng nhận được đồng kinh phí nào.
Lại bắt đầu sự nghiệp với lần cố gắng
thứ ba, thành lập công ty riêng Thảo Mộc. Lần này, thành công đã mỉm cười với
chị. Thế nhưng, khó khăn lại ập đến, những sản phẩm làm ra bị làm nhái, bị giả
nhãn mác.
Tuy vậy, chị không lấy đó làm buồn.
Niềm vui lớn nhất của chị là loài cây nước ngoài với những công dụng chữa bệnh
tuyệt vời đã được biết đến ở Việt Nam.
Sau những bài báo của chị viết về
giống cây hibiscus trên báo, hàng trăm độc giả gửi thư đến thắc mắc và xin
giống cây. Chị sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm và những gì mình có với mọi người.
Niềm vui của chị không nằm trong
thành công, trong lợi nhuận của công ty, mà ở khát khao mang loài hay hữu ích
này đến với cộng đồng.
Câu chuyện của nữ giám đốc Mai Thị
Tấn có lẽ là một ví dụ sắc nét nhất cho sự thành công của những nhà khoa học,
những nữ doanh nhân ngày nay. Nó là minh chứng rõ ràng và cụ thể nhất cho hai
từ: mồ hôi và nước mắt.
Mồ hôi đổ ra với những say mê, những
tìm tòi, nghiên cúu. Và nước mắt đổ ra cho những trả giá, mất mát, vượt qua
những cạm bẫy, những gian khó vòng vèo của con đường đi lên.
Kiến thức giúp con người phấn đấu
vươn lên
Không phải vô cớ mà hầu như với bất
kỳ người phụ nữ thành công nào, người ta cũng có thể viết những bài báo hàng
nghìn từ. Ở đó bao giờ cũng là những câu chuyện đầy xúc động về nghị lực và ý
chí con người.
Bạn có thể nhìn thấy họ hôm nay có
nhà lầu, biệt thự, xe hơi. Có quần áo sang trọng và tiện nghi vật chất hơn
người. Thế nhưng, để có được điều đó, họ đã phải vượt qua rất nhiều khó khăn,
gian khổ.
Một lần ghé vào một nhà hàng chay
trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, tôi ngồi dưới mái vòm trong suốt, nghe mưa rơi,
nhạc thiền và nhất là câu chuyện thú vị về người nữ chủ quán trẻ. Chị là Ngọc
Diệp - chủ nhà hàng Việt Chay và vài công ty khác.
Con đường đến với thành công của Diệp
hôm nay cũng trải qua bao nhiêu khó khăn. Gia đình nghèo, anh em đông, lại là
con cả nên dù đỗ Đại học Kinh tế, cô phải nghỉ học để giúp cha mẹ nuôi các em.
Ngày ngày ngồi thu từng đồng lẻ từ
bàn bi-da, nhìn học trò đi ngang ríu rít chuyện trường lớp, lòng Diệp không thể
nào yên. Cô hiểu rằng mình phải học thì mới thoát khỏi cảnh nghèo.
Hiểu ước mơ mãnh liệt và ý chí phấn
đấu của cô con gái vốn có thành tích học tập xuất sắc ấy, mẹ cô lặng lẽ gom
quần áo cũ bán được một khoản tiền nhỏ, cho cô lên Sài Gòn tiếp tục con đường
học vấn.
Sau mấy năm nghỉ học đi làm, vốn
liếng kiến thức toán, lý, hoá rơi rớt hết. Vậy là Diệp quyết định học ngoại
ngữ. Số tiền nhỏ nhoi của mẹ giúp cô lấy được chứng chỉ A Anh văn. Lần thứ hai,
mẹ lại bán đi đôi hoa tai cho cô lên Sài Gòn học tiếp chứng chỉ B. Nhờ đó, Diệp
đã đậu vào khoa tiếng Anh trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn.
Cho đến bây giờ, khi công thành danh
toại, Diệp vẫn thường bùi ngùi nhớ lại những ngày ở nhà người quen để đi học.
Có hôm nhớ nhà, Diệp ra sau hè, ngồi nhìn ánh đèn chớp nháy của máy bay trên
đường hạ cánh mà khóc.
Khi kiếm được đồng tiền đầu tiên nhờ
làm phiên dịch cho khu du lịch địa đạo Củ Chi, nhìn các em ăn tô hủ tiếu ngon
lành, Diệp càng nung nấu quyết tâm phải học để thay đổi cuộc đời của mình, của
các em.
Kết quả con đường phấn đấu ấy giờ là
chuỗi nhà hàng, là hai công ty và sự thành đạt của các em. Còn chính cô, sau
khi thành công lại lặng lẽ quy y.
Trau dồi kiến thức là một điều gần
như bắt buộc đối với tất cả những người muốn xây dựng sự nghiệp. Ngày xưa, để
trở thành một thương gia, người ta chỉ cần chiếc bàn tính và đầu óc khôn ngoan,
biết tính toán. Ngày nay, đời sống hiện đại đặt ra cho mỗi người những yêu cầu
phấn đấu ngày càng cao.
Đó không chỉ là sự nhạy bén, tính
toán giỏi mà còn là những phương pháp khoa học để quản lý, xây dựng và hoạch
định kế hoạch.
Tôi còn nhớ cách đây không lâu, khi
phỏng vấn bà chủ thẩm mỹ viện trên đường Nguyễn Trãi, tôi tình cờ nghe được câu
chuyện về con trai của bà.
Anh chàng có thời gian sa đà theo bạn
bè xấu, bỏ học đi chơi. Đến khi được mẹ cho vay vốn mở một quán cafe dành cho
tuổi teen, anh liền thích thú lao vào kinh doanh.
Bẵng đi hai, ba năm, gần đây, tôi
quay trở lại thẩm mỹ viện thấy quán của anh không còn nữa. Hỏi bà chủ, bà hồ
hởi khoe: Nó làm một thời gian rồi hiểu ra rằng muốn phát triển kinh doanh thì
phải học. Nó tạm ngưng công việc và quay trở lại học rồi".
Trong mắt người mẹ ấy ánh lên niềm
vui tự hào.
Không ít những người thành đạt nói về
chữ Tâm, chữ Tín của mình trong kinh doanh. Còn giới văn nghệ sĩ thường đề cập đến
tấm lòng và sự hy sinh cho nghệ thuật.
Song hành với sự thành công là sự hy
sinh
Ai yêu mến nghệ thuật thứ bảy và ủng
hộ cho điện ảnh Việt Nam, không thể không nhớ đến Ngọc Hiệp, cô diễn viên làm
nên tên tuổi một thời từ những vai diễn lam lũ, xấu xí.
Ngọc Hiệp không phải là một diễn viên
có nhan sắc. Nếu bất ngờ gặp ngoài đời thường, chẳng ai nghĩ cô là một diễn
viên nổi tiếng. Điều làm nên tên tuổi của cô chính là sự lao động nghệ thuật
nghiêm túc và hết lòng.
Thậm chí, đôi lúc người ta còn tặng
cô hai chữ "hy sinh" vì nghệ thuật. Thế nhưng, mỗi lần nghe đến hai
chữ đó, Ngọc Hiệp lại cười nhẹ nhàng: "Mình làm cho vai diễn của mình, cho
mình, tại sao phải coi là hy sinh?"
Câu trả lời đơn giản ấy chính là điều
làm cho người nghe phải ấn tượng về cô. Cô không coi là diễn, là cái gì xa lạ
tách rời mà như một phần cuộc sống bình thường của mình.
Thế nhưng, nói như thế không có nghĩa
là không nhắc đến yếu tố hy sinh trong những thành công của một con người.
Dường như không bao giờ chúng ta muốn
buông xuôi hai tay. Các mục tiêu đặt ra sẽ luôn thúc đẩy, đòi hỏi ở bạn một
nghị lực vượt qua những buông xuôi, chấp nhận, lười biếng, nuông chiều bản
thân. Những ước mơ sẽ khiến bạn vượt qua sự yếu đuối của chính mình để làm
người dẫn đầu, người đón phong ba bão táp và chịu đựng thử thách...Đó chính là
sự hy sinh lớn nhất để trở thành người thành đạt.
Câu chuyện của bạn tôi là một ví dụ.
Chị là vợ của một đại gia nổi tiếng trong TP.HCM. Nhà chị giàu "không để
đâu cho hết". Ấy thế mà vào lứa tuổi 40, khi con cái đã tương đối trưởng
thành, chị bắt đầu đi học trở lại. Trước đó, chị đã nghỉ học gần 15 năm để ở
nhà, chăm sóc cho gia cha mẹ, làm hậu phương cho chồng.
Ai cũng cười khi biết chị muốn đi
học, cho rằng chị "rảnh chuyện". Chồng chị cũng chẳng mấy thích thú.
Anh muốn chị thường xuyên ở nhà, chăm sóc con cái, nhà cửa và làm người vợ đẹp
cho anh hãnh diện với bạn bè.
Không được ủng hộ, chị vẫn âm thầm
phấn đấu học tập. Chị tất bật ngược xuôi sao cho việc nhà, việc chăm sóc chồng
con và hai người mẹ già đều chu toàn.
Rồi chị tốt nghiệp đại học, lấy luôn
bằng thạch sĩ Ngôn ngữ của một trường đại học nước ngoài tại Việt Nam và được
nhiều trường đại học mời đi dạy.
Muốn thành công con người phải luôn
không ngừng nỗ lực để vươn lên
Như thế nào mới gọi là thành công?
Giờ đây, chồng chị rất hãnh diện về
chị. Chị không phải khó khăn đi dạy như hồi đầu chưa được anh đồng ý nữa. Anh
cho xe đưa đón chị đi dạy và hết sức trân trọng công việc của chị.
Tôi nghĩ, chị thật sự là người phụ nữ
thành đạt, trong cả gia đình lẫn ngoài xã hội.
Vậy như thế nào mới gọi là thành
công? Vì sao đến cuối bài tôi mới đưa ra câu hỏi này? Bởi hình như trên đời này
có rất nhiều điều được gọi là thành công, nhưng thật ra, nó chỉ là bề nổi của
cuộc sống.
Trong khi đi tìm tư liệu, trò chuyện,
hỏi han về hai chữ thành công, tôi đã gặp rất nhiều khái nhiệm mới về quan niệm
này.
Ngay cả những người trẻ cũng đã bắt
đầu xuất hiện những ý thức hoàn toàn mới mẻ về thành công.
Một giám đốc trẻ nói với tôi:
"Khi nhìn thấy nụ cười của mẹ tôi, một người phụ nữ học hành chỉ mới hết
cấp 2, nhưng đã hy sinh hết cho chúng tôi ăn học, đã phải tảo tần trên đường
phố để đổi lấy miếng cơm hàng ngày, tôi hiểu rằng mẹ tôi đã thấy rất mãn nguyện
với thành công của bà".
"Thành công của mẹ lại chính là
ý chí, nghị lực mà bà đặt vào chúng tôi. Trước thành công ấy, tôi thấy những
thành quả của mình sao thật nhỏ bé..."
Còn đối với đôi vợ chồng trẻ đang
ngồi trước mặt tôi đây, thành công là vượt lên chính mình. Người vợ dịu dàng
nắm tay người chồng có dáng vẻ hiền lành trong khi anh kể lại cuộc đời mình:
"Năm 12 tuổi, tôi bắt đầu gia nhập nhóm xã hội đen, làm những công việc
xấu xa và tội lỗi như bảo kê vũ trường, đâm thuê chém mướn... Cha tôi hầu như
không muốn nhìn mặt tôi. Mẹ tôi đã khóc không biết bao lần, van xin tôi quay
trở lại. Nhìn họ, tôi rất ăn ăn, nhưng một khi tay đã nhúng chàm thì khó lòng
mà dứt ra được. Rồi một lần, băng nhóm của tôi bị bắt. Tôi may mắn chạy thoát.
Cha mẹ tôi vì quá thương con nên cố gom góp tiền bạc gửi tôi sang nước ngoài.
Chỉ còn cách đó mới có thể giúp tôi đoạn tuyêtn quá khứ và làm lại từ đầu. Năm
đó tôi mới 18 tuổi.
Chân ướt chân ráo, tôi đến Canada vào
một ngày một ngày mùa đông lạnh lẽo, với vốn tiếng Anh bập bõm chẳng đủ để giao
tiếp. Suốt 7 năm trời, tôi chăm chỉ học hành, quyết thay đổi tương lai.
Sau khi tốt nghiệp, tôi về nước, làm
việc cho một tập đoàn quốc tế. Không ai có thể nhận ra tôi của ngày xưa. Giờ
đây, tôi đã có gia đình, một người vợ yêu và sẵn sàng chấp nhận quá khứ lầm lỗi
của tôi. Nay tôi biết thế nào là yêu thương và quý trọng những gì cuộc sống ban
tặng. Tôi không dám nhận mình là người thành công. Với tôi, vợ tôi mới là người
thành công khi đã song hành cùng tôi vượt qua những ngã rẽ cuộc đời".
Hình như chính từ điều tưởng rất bình
thường ấy, người ta có thể nhìn thấy những thành quả lớn lao. Để thành công,
bạn cần rất nhiều yếu tốt, nhiều nỗ lực.
Không phải thành công nào cũng giống
nhau. Và vì thế, không có bài học thành công cho tất cả.
Nguồn: Theo Phongcach


0 nhận xét:
Đăng nhận xét